Analytic
Thứ hai, ngày 02/01/2026

Bảo tồn thông qua sự thấu hiểu - Sức sống mới cho nghệ thuật vẽ sáp ong của người Mông

Thái Bình - 3 giờ trước

(DTTG) - Nghệ thuật sử dụng sáp ong trong sáng tạo hình ảnh là một kỹ thuật thủ công đã tồn tại từ thời Cổ đại. Trong lịch sử, sáp ong không chỉ được biết đến như một vật liệu tự nhiên với nhiều công dụng trong đời sống mà còn giữ vai trò quan trọng trong lĩnh vực nghệ thuật trang trí.

Kỹ thuật vẽ sáp ong trên vải là công đoạn cầu kỳ, đòi hỏi sự tỉ mỉ để tạo nên vẻ đẹp độc đáo cho bộ trang phục truyền thống của phụ nữ người Mông
Kỹ thuật vẽ sáp ong trên vải là công đoạn cầu kỳ, đòi hỏi sự tỉ mỉ để tạo nên vẻ đẹp độc đáo cho bộ trang phục truyền thống của phụ nữ người Mông

Tạo hình hoa văn từ lửa và sáp ong

Sử dụng sáp ong làm chất cản màu là một kỹ thuật cổ xưa. Để dệt nên một tấm thổ cẩm, người phụ nữ Mông phải trải qua một hành trình kỳ công, nơi sự nhẫn nại hòa quyện cùng tư duy thẩm mỹ tinh tế. Bắt đầu từ những bánh sáp ong thô được tinh chế tỉ mỉ và phối trộn theo công thức gia truyền, họ khéo léo kết hợp giữa sáp vàng nguyên bản, sáp đen đã qua nhuộm chàm và sáp trắng theo tỷ lệ nhất định để tạo ra một hỗn hợp có độ bóng hoàn hảo và khả năng bám dính bền bỉ trên sợi lanh.

Điểm độc đáo nhất trong quy trình này chính là kỹ thuật vẽ điêu luyện. Không cần phác thảo bằng bút chì hay bất kỳ bản mẫu nào, người phụ nữ Mông dùng trí nhớ và cảm quan không gian sống động để đưa nét vẽ trực tiếp lên mặt vải. Công cụ đồng hành cùng họ là chiếc bút đồng đặc trưng với phần ngòi hình lá lúa, giúp lưu giữ và điều tiết nhiệt độ sáp luôn duy trì ở mức 60-65°C. 

Quy trình nhuộm vải rất kỳ công, vải được ngâm chàm rồi đem phơi nắng, hành động này lặp đi lặp lại hàng chục lần cho đến khi đạt được sắc xanh thẳm. Trong suốt quá trình đó, lớp sáp ong đóng vai trò như một "lá chắn" kiên cường, bảo vệ sắc trắng của sợi lanh trước sự xâm nhập của màu nhuộm. Chỉ đến khi công đoạn luộc vải trong nước sôi bắt đầu, lớp sáp mới tan chảy, để lộ ra những họa tiết hoa văn trắng xanh đầy mê hoặc, đánh dấu sự ra đời của một di sản văn hóa đậm chất nghệ thuật.

Bảo tồn văn hóa dân tộc tại "xứ sở mây mù"

Nghệ nhân vẽ sáp ong Lý Thị Ninh trở thành người ""giữ hồn" thổ cẩm Mông ở vùng cao Mù Căng Chải.
Nghệ nhân vẽ sáp ong Lý Thị Ninh trở thành người "giữ hồn" thổ cẩm Mông ở vùng cao Mù Căng Chải.

Giữa những đỉnh núi quanh năm mây phủ ở xã Mù Cang Chải, tỉnh Lào Cai, nghề vẽ sáp ong không chỉ là một công việc mưu sinh mà đã hóa thành "phần máu thịt" không thể tách rời của cộng đồng người Mông. Tại đây, nghệ nhân Lý Thị Ninh - người đã được tắm mình trong hương thơm của sáp ong và màu xanh của chàm từ khi mới lên 5 đã khéo léo đan cài những câu chuyện kể về nguồn cội vào từng thớ vải.

Đối với chị Ninh và những người phụ nữ Mông, mỗi hoa văn sáp ong được tạo hình trên vải là biểu hiện của sự kiêu hãnh, là thành quả từ đôi bàn tay cần mẫn và trí tưởng tượng phong phú được mài dũa qua năm tháng. Mỗi đường nét uốn lượn, mỗi hình khối kỷ hà đều mang trong mình hơi thở của núi rừng, là sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng chặt chẽ giữa quá khứ và hiện tại.

Việc truyền dạy nghề cho thế hệ trẻ không chỉ là trao đi kỹ thuật, mà còn là sự trao gửi niềm tin và tình yêu quê hương sâu sắc. Chính những người phụ nữ như chị Ninh đã và đang gìn giữ "ngọn lửa" sáp ong luôn cháy sáng, để mỗi tấm vải lanh nhuộm chàm không chỉ là sản phẩm thủ công, mà còn là một sứ giả văn hóa, mang theo bản sắc của người Mông từ rẻo cao vươn ra thế giới.

Hướng bảo tồn mới cho di sản 

Các sản phẩm thổ cẩm được tạo nên từ đôi tay khéo léo và sự sáng tạo của các nghệ nhân
Các sản phẩm thổ cẩm được tạo nên từ đôi tay khéo léo và sự sáng tạo của các nghệ nhân

Sức sống của di sản này hiện nay không còn bó hẹp trong không gian bản làng mà đã vươn xa thông qua mô hình du lịch bền vững và thương mại hóa có trách nhiệm. Sự chuyển mình mạnh mẽ nhất nằm ở chiến lược đa dạng hóa sản phẩm. Không còn đơn thuần là những bộ trang phục truyền thống, các họa tiết sáp ong độc bản giờ đây đã bắt đầu "phủ sóng" trên các dòng phụ kiện thời trang và nội thất hiện đại như túi xách, ví cầm tay hay khăn trải bàn... Sự thay đổi này không làm mất đi bản sắc, mà trái lại, giúp nghệ thuật độc đáo của tộc người thích nghi với thị hiếu thẩm mỹ của du khách quốc tế và người dùng đương đại.

Trong những buổi trải nghiệm thực tế, du khách được cầm bút, cảm nhận hơi nóng của sáp ong, tự mình khắc họa những nét vẽ trên vải theo kỹ thuật của người Mông đã mở ra một hướng bảo tồn mới: bảo tồn thông qua sự thấu hiểu. Khi khách du lịch thực sự chạm vào giá trị nghệ thuật của một nghề thủ công lâu đời thì ý thức gìn giữ di sản sẽ được hình thành, giúp những hoa văn sáp ong tiếp tục tỏa sáng trong đời sống hiện đại./.