Cung điện Potala - Di sản Văn hóa thế giới và trái tim Phật giáo Tây TạngTam bộ (đi ba bước) để ngũ thể (chân, tay, ngực, bụng, trán) chạm xuống đất (nhập địa), lạy một lạy là một nghi thức riêng có của người Tạng từ xa xưa và vẫn được duy trì đến hiện nay, bất chấp những sự thay đổi của không gian, thời gian, thời cuộc.
Nghi thức này được hiểu là hành động đem toàn bộ thân - khẩu - ý quy phục trước Tam bảo. Người hành hương bắt đầu bằng tư thế đứng thẳng, hai tay chắp trước ngực, sau đó nâng tay lên trán, cổ họng và trước tim - tượng trưng cho sự thanh tịnh của ý nghĩ, lời nói và hành động trước khi quỳ xuống và phủ phục toàn thân trên mặt đất như trao gửi chính mình cho đức tin. Trán, hai tay và hai đầu gối chạm đất trong khoảnh khắc lặng im tuyệt đối, rồi họ đứng dậy, tiến tới đúng vị trí đầu ngón tay vừa chạm và tiếp tục vòng lặp mới. Có người thực hiện hành trình này hàng trăm, thậm chí hàng nghìn kilômét để đến các thánh địa Phật giáo tại thành phố Lhasa, trong đó nổi bật là Cung điện Potala - trung tâm tín ngưỡng quan trọng của Phật giáo Kim Cương thừa tại Tây Tạng.
Người Tạng tin rằng mỗi lần phủ phục là một lần gột rửa lỗi lầm, tích lũy công đức và nuôi dưỡng lòng hướng thiện. Hành trình vì thế là quá trình tu tập tinh thần. Việc hạ mình sát mặt đất mang ý nghĩa buông bỏ cái tôi, vốn được xem là căn nguyên của khổ đau theo giáo lý Phật giáo.
Điều khiến mọi người ngạc nhiên là mức độ bền bỉ của những cuộc hành hương này. Trên cao nguyên có độ cao hơn 4.000 mét, không khí loãng, nhiệt độ khắc nghiệt và địa hình sỏi đá khiến việc di chuyển bình thường đã khó khăn, huống hồ là phủ phục từng bước. Người hành hương thường mang theo tấm gỗ hoặc miếng da buộc vào tay và đầu gối để giảm chấn thương. Áo choàng dày phủ bụi đất, bàn tay chai sạn và những vết trầy xước trở thành dấu tích quen thuộc của hành trình đức tin. Nhưng trên gương mặt họ hiếm khi xuất hiện sự mệt mỏi hay căng thẳng. Nhịp điệu cúi lạy đều đặn tạo nên trạng thái giống thiền định trong chuyển động. Không gian hành hương vì thế trở nên tĩnh tại, dù diễn ra giữa đường núi, thảo nguyên hay những tuyến quốc lộ đông người qua lại.
Trong đời sống cộng đồng người Tạng, hành hương phủ phục không chỉ là lựa chọn cá nhân mà còn mang ý nghĩa gia đình và xã hội. Nhiều người thực hiện chuyến đi thay cho cha mẹ hoặc cầu mong bình an cho cả dòng tộc. Dọc đường, người dân địa phương sẵn sàng hỗ trợ thực phẩm, nước uống hoặc chỗ nghỉ tạm cho người hành hương. Sự sẻ chia này tạo nên mạng lưới gắn kết cộng đồng bền chặt, nơi đức tin trở thành sợi dây liên kết những con người xa lạ.
Người dân hành lễ trước đền Jokhang - ngôi đền Phật giáo linh thiêng và quan trọng nhất tại Tây Tạng (Ảnh Chinadaily)Từ góc nhìn nhân học, nghi thức này cho thấy cách con người sử dụng chính cơ thể mình như một phương tiện biểu đạt tín ngưỡng. Nếu nhiều nền văn hóa chọn cầu nguyện bằng ngôn từ hoặc nghi lễ trong không gian đền thờ thì người Tây Tạng biến từng bước đi thành nghi lễ. Đất trời cao nguyên trở thành đạo tràng rộng lớn, thân thể con người là công cụ tu hành trực tiếp nhất.
Một câu hỏi được đặt ra là điều gì khiến con người sẵn sàng chịu đựng gian khổ đến vậy chỉ để cúi lạy từng bước trên mặt đất? Câu trả lời nằm ở niềm tin rằng hành trình tinh thần không thể tách rời trải nghiệm thể xác. Trong quan niệm của người Tạng, giác ngộ không đến từ sự thuận tiện, mà từ quá trình vượt qua giới hạn của chính mình. Mỗi lần thân thể chạm đất là một lần con người đối diện với sự nhỏ bé trước vũ trụ, từ đó nuôi dưỡng lòng khiêm nhường và sự tỉnh thức.
Trong nhịp sống hiện đại đề cao tốc độ và hiệu quả, hình ảnh những người Tạng kiên nhẫn thực hành bày tỏ đức tin gợi ra nhiều suy ngẫm. Họ lựa chọn con đường chậm nhất để đi đến đích xa nhất. Mỗi lần phủ phục là một lần con người đối diện với giới hạn thể chất của chính mình, đồng thời tìm kiếm sự an ổn nội tâm giữa thế giới nhiều biến động.
Gió núi rồi sẽ xóa đi dấu tay trên mặt đất, tuyết rơi sẽ phủ kín những con đường hành hương. Nhưng giá trị của hành trình ấy là sự chuyển hóa trong nhận thức và niềm tin của con người sau chuyến đi dài, là minh chứng sinh động cho sức mạnh tinh thần, sự kiên định, khát vọng hướng thiện và khả năng con người vượt lên chính mình trên hành trình đi tìm sự an hòa nội tâm./.