Analytic
Thứ hai, ngày 02/01/2026

Côn Đảo - Nơi tri ân và thức tỉnh

Nguyễn Duy Dũng - Bảo Anh - 16:54, 12/04/2026

(DTTG) - Chúng tôi có dịp đến Côn Đảo những ngày đầu tháng 4/2026, trong những ngày biển xanh đến nao lòng. Máy bay hạ cánh xuống hòn đảo nhỏ giữa trùng khơi, trước mắt tôi là nắng trong veo, hàng bàng cổ thụ đổ bóng xuống những con đường lặng gió. Nhưng càng đi sâu vào vùng đất này, tôi càng cảm nhận rõ: Côn Đảo không chỉ đẹp bởi biển trời hoang sơ, thiên nhiên ưu đãi, mà còn thiêng liêng bởi những lớp trầm tích lịch sử. Trong màn đêm yên tĩnh ở Nghĩa trang Hàng Dương, trước phần mộ chị Võ Thị Sáu, tôi hiểu vì sao suốt bao năm qua, người ta vẫn nhắc về chị bằng tất cả lòng biết ơn, kính trọng và xúc động. Côn Đảo là nơi ký ức không ngủ yên, nơi mỗi ngọn gió biển dường như vẫn kể tiếp những huyền thoại về lòng yêu nước và sự hy sinh của những con người bất tử…

Nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo) thiêng liêng bởi những lớp trầm tích lịch sử
Nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo) thiêng liêng bởi những lớp trầm tích lịch sử

TS. Lò Giàng Páo (71 tuổi, dân tộc Lô Lô, quê ở xã Mèo Mạc, tỉnh Tuyên Quang), Uỷ viên Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch Thường trực Hội Hỗ trợ Kinh tế miền núi Việt Nam chia sẻ: Côn Đảo từ lâu đã là một cái tên gợi nhiều cảm xúc trong tâm thức người Việt Nam. Nơi đây từng được mệnh danh là “địa ngục trần gian” bởi hệ thống nhà tù khét tiếng do thực dân Pháp, đế quốc Mỹ dựng lên để giam cầm những người yêu nước. Nhưng vượt lên đau thương, Côn Đảo hôm nay là biểu tượng của khí phách dân tộc, là vùng đất của ký ức, của lòng tri ân và của sự thức tỉnh lịch sử.

Giữa muôn vàn câu chuyện bi tráng ở Côn Đảo, cái tên Võ Thị Sáu luôn được nhắc đến bằng một niềm thương nhớ đặc biệt. Không phải bởi chị là người nổi tiếng nhất, mà bởi ở chị hội tụ vẻ đẹp hiếm có của một thế hệ thanh niên Việt Nam: dũng cảm, trong sáng và bất khuất… TS. Lò Giàng Páo chia sẻ thêm.

Huyền thoại bắt đầu từ một cô gái tuổi chưa đầy đôi mươi

Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933, tại vùng đất Đất Đỏ, Bà Rịa - Vũng Tàu cũ (nay là TP. Hồ Chí Minh), trong một gia đình lao động nghèo. Từ nhỏ, chị đã sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, nhân dân sống trong áp bức, lầm than. Cũng từ đó, trong trái tim cô bé ấy đã nhen lên ngọn lửa yêu nước mãnh liệt.

Mới ngoài mười tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia công việc liên lạc, tiếp tế cho lực lượng cách mạng. Ở tuổi mà nhiều cô gái còn đang vô tư sống yên ấm trong gia đình, chị đã biết chọn cho mình con đường dấn thân.

Những câu chuyện về chị đến hôm nay vẫn khiến người nghe xúc động: cô gái nhỏ nhắn nhưng gan góc, nhanh nhẹn, kiên cường, bất khuất, trung kiên, dám đối mặt với hiểm nguy, không run sợ trước súng đạn quân thù.

Năm 1950, chị bị bắt. Dù bị tra tấn dã man, chị vẫn giữ trọn khí tiết, không khai báo, không khuất phục. Với thực dân Pháp, chị là một “người tù nguy hiểm”. Nhưng với nhân dân Việt Nam, chị là biểu tượng của lòng quả cảm, kiên trung, bất khuất…

Tháng 1/1952, khi mới tròn 19 tuổi, chị bị đưa ra Côn Đảo và bị xử bắn. Người ta kể rằng, trên đường ra pháp trường, chị vẫn giữ gương mặt bình thản, đôi mắt sáng trong, không hề run sợ. Chị từ chối bịt mắt, hiên ngang bước tới cái chết như bước vào một lời thề với Tổ quốc... Chính từ khoảnh khắc ấy, một huyền thoại đã ra đời.

Côn Đảo - nơi ký ức hóa thành bất tử

Nếu chỉ nhìn Côn Đảo bằng vẻ đẹp thiên nhiên, nơi đây là một miền biển tuyệt đẹp: nước xanh ngọc, bãi cát trắng, rừng nguyên sinh và những cung đường ven biển bình yên… Nhưng nếu lắng lòng để cảm nhận, Côn Đảo còn là một bảo tàng sống của lịch sử dân tộc.

Ở đây có hệ thống nhà tù, chuồng cọp, hầm xay lúa, cầu tàu 914… mỗi nơi đều thấm mồ hôi, nước mắt và máu của biết bao người chiến sĩ cách mạng. Mỗi bức tường đá, mỗi cánh cửa sắt, mỗi lối đi cũ đều như còn in dấu những bước chân không khuất phục.

Và trong không gian ấy, Nghĩa trang Hàng Dương là nơi khiến lòng người lắng lại nhất.

Nghĩa trang rộng gần 20ha, là nơi yên nghỉ của hàng nghìn liệt sĩ đã ngã xuống vì độc lập dân tộc. Nơi đây có những khu mộ A, B, C, D, những dãy mộ trắng nằm lặng dưới bóng cây bàng cổ thụ, trong tiếng gió biển rì rào như lời ru của đất mẹ.

Trong khu B của nghĩa trang, mộ chị Võ Thị Sáu là nơi nhiều người dừng chân lâu nhất. Không cần lời giới thiệu, ai đến đây cũng dễ dàng cảm nhận được sự trang nghiêm, thành kính lan tỏa quanh phần mộ ấy.

Không ít người gọi đó là “sự linh thiêng”, nhưng sâu xa hơn, đó là sự cộng hưởng của niềm tin, lòng biết ơn và xúc cảm chân thành của bao thế hệ người Việt Nam trước một biểu tượng bất tử.

Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu, tên thật là Nguyễn Thị Sáu sinh năm 1933 ở Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ (nay là TP. Hồ Chí Minh). Ngày nay, hậu thế kính trọng và gọi người nữ anh hùng với tên thân thương: cô Sáu. Ngày 23.1.1952, cô Sáu an nghỉ vĩnh hằng tại Côn Đảo ngàn năm sóng vỗ...
Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu, tên thật là Nguyễn Thị Sáu sinh năm 1933 ở Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ (nay là TP. Hồ Chí Minh). Ngày nay, hậu thế kính trọng và gọi người nữ anh hùng với tên thân thương: cô Sáu. Ngày 23.1.1952, cô Sáu an nghỉ vĩnh hằng tại Côn Đảo ngàn năm sóng vỗ...

Những câu chuyện kể trong đêm Hàng Dương

Đêm ở nghĩa trang Hàng Dương có một vẻ trầm mặc rất riêng… Khi phố biển Côn Đảo đã lên đèn, khi sóng ngoài xa chỉ còn là âm thanh mơ hồ trong gió, nghĩa trang vẫn sáng ánh đèn vàng dịu. Những dòng người lặng lẽ vào viếng mộ chị Sáu, không ồn ào, không xô bồ, chỉ có tiếng bước chân khẽ, hương trầm phản phất và những cái cúi đầu rất sâu.

Tôi đã đứng rất lâu trước phần mộ chị trong một đêm tháng Tư…

Không có điều gì huyền bí hiện ra. Chỉ có một cảm giác rất thật: lòng mình chùng xuống. Trước một người con gái đã dâng cả tuổi xuân cho đất nước, mọi lời nói bỗng trở nên không bao giờ là đủ,…

Chị Võ Thị Thảo Nguyên (Người hướng dẫn viên) kể rằng: bao năm qua, rất nhiều người đến đây không chỉ để cầu an, mà trước hết là để tri ân. Có những cựu chiến binh tóc bạc, có những bạn trẻ lần đầu biết rõ hơn về lịch sử, có những người mẹ dắt con nhỏ tới kể cho con nghe về “cô Sáu”.

Và chính những câu chuyện truyền đời ấy đã làm nên huyền thoại… Huyền thoại không phải ở những lời đồn thổi, mà ở sức sống bền bỉ của một biểu tượng trong lòng dân tộc. Đó là huyền thoại của lòng dũng cảm, gan dạ, trung kiên, bất khuất,… của tuổi trẻ biết sống đẹp, sống có lý tưởng, hoài bão.

Ánh sáng lung linh trong đêm tại Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Hàng Dương
Ánh sáng lung linh trong đêm tại Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Hàng Dương

Côn Đảo hôm nay, nơi tri ân và thức tỉnh

Ngày nay, Côn Đảo không chỉ là điểm đến du lịch, mà còn là nơi giáo dục truyền thống cách mạng sâu sắc.

Mỗi chuyến đi đến đây là một lần đối diện với lịch sử. Giữa vẻ đẹp thanh bình của biển trời xanh, mây trắng, người ta càng thấm thía hơn cái giá của hòa bình hôm nay.

Điều đáng quý là Côn Đảo đang phát triển theo hướng bền vững: bảo tồn di tích lịch sử, giữ gìn cảnh quan thiên nhiên, phát triển du lịch gắn với chiều sâu văn hóa lịch sử.

Những chuyến viếng nghĩa trang, tham quan nhà tù, lắng nghe câu chuyện về chị Võ Thị Sáu không chỉ là hành trình khám phá, mà còn là hành trình đi vào chiều sâu của ký ức dân tộc.

Để từ đó, mỗi người hiểu hơn rằng: tự do không tự nhiên mà có; bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người đi trước.

Lời nhắn gửi từ vùng đất thiêng

Rời Côn Đảo, tôi vẫn nhớ mãi buổi sớm bình minh trên biển, khi mặt trời đỏ dần lên phía chân trời, soi sáng những hàng bàng già và con đường dẫn về Hàng Dương.

Côn Đảo không níu chân người ta bằng vẻ đẹp bề ngoài. Côn Đảo giữ người ở lại bằng chiều sâu của cảm xúc, bằng sự thiêng liêng lắng lại trong tâm hồn.

Và giữa vùng đất ấy, hình ảnh chị Võ Thị Sáu vẫn như một ngọn lửa không tắt:

“Ngọn lửa của lòng yêu nước.

Ngọn lửa của tuổi trẻ dấn thân.

Ngọn lửa của niềm tin vào những điều tốt đẹp…”.

Đến Côn Đảo, nghe những huyền thoại về chị Võ Thị Sáu, để hiểu rằng: có những con người tuy đã nằm xuống từ rất lâu, nhưng tên tuổi và tinh thần của họ vẫn sống mãi trong lòng dân tộc như sóng biển Côn Đảo, lặng lẽ mà không bao giờ ngừng vỗ.../.