Analytic
Thứ hai, ngày 02/01/2026

Câu chuyện cảm động phía sau cánh cửa thiền

Hà Phương - 18:59, 10/05/2026

(DTTG) - Giữa cuộc sống hiện đại đầy biến động, vẫn còn đó những phận người chịu nhiều thiệt thòi, những mảnh đời bất hạnh cần một điểm tựa để vượt qua khó khăn. Tại Phú Thọ, chùa Bầu đã trở thành nơi nương náu, chở che và cứu vớt biết bao con người trong cảnh ngặt nghèo. Không chỉ là chốn linh thiêng để người dân gửi gắm niềm tin tâm linh, chùa Bầu còn là mái nhà nhân ái, nơi lan tỏa tình thương và lòng từ bi của đạo Phật.

 Chùa Bầu điểm đến tâm linh gieo mầm từ bi
Chùa Bầu điểm đến tâm linh gieo mầm từ bi

Nơi thực hành tinh thần"cứu khổ cứu nạn"

Chùa Bầu được biết đến như một công trình văn hóa - tín ngưỡng lâu đời, gắn liền với đời sống tinh thần của người dân địa phương. Không gian thanh tịnh, tiếng chuông chùa ngân vang mỗi sớm chiều đã trở thành âm thanh quen thuộc, mang lại sự bình an cho tâm hồn. Nhưng hơn cả, chùa Bầu còn là nơi thực hành tinh thần “cứu khổ, cứu nạn” của Phật giáo, biến lời dạy từ bi thành hành động cụ thể để giúp đỡ cộng đồng.

Chùa Bầu (Phật Quang tự) tại phường Vĩnh Phúc (thành phố Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc cũ) không chỉ là ngôi chùa đẹp, điểm du lịch tâm linh tại tỉnh Phú Thọ mà đây còn là chốn tâm linh, không gian thanh tịnh và là điểm tựa tâm linh cho người dân địa phương. Ở phía sau cánh cửa thiền môn ấy còn có những câu chuyện cảm động về những đứa trẻ mồ côi tìm được mái ấm yêu thương.

Dưới bàn tay nhân ái của Thượng tọa Thích Thanh Lâm cùng chư tăng bổn tự, các em nhỏ được nuôi dưỡng, chăm sóc.
Từ lòng nhân ái của Thượng tọa Thích Thanh Lâm cùng chư tăng bổn tự, các em nhỏ được nuôi dưỡng, chăm sóc.

Trong 10 năm qua, Thượng tọa Thích Thanh Lâm - trụ trì Chùa Bầu cùng chư tăng bổn tự đã dang rộng vòng tay đón nhận, nuôi dưỡng hơn 100 em nhỏ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Có em mất cha mẹ từ khi còn quá nhỏ để hiểu hết nỗi đau, có em bị bỏ lại trước cổng chùa trong một đêm mưa lạnh, có em sinh ra trong gia đình quá nghèo khó, không đủ điều kiện để tiếp tục đến trường. Mỗi em một câu chuyện, một vết thương riêng trong ký ức tuổi thơ. Khi bước qua cánh cổng chùa, các em đều được đón nhận bằng sự bao dung và yêu thương vô điều kiện.

Việc nuôi trẻ sơ sinh vô cùng khó khăn, các thầy gần như phải học lại từ đầu cách chăm sóc trẻ. Có thời điểm, chùa liên tiếp đón hai, ba bé cùng lúc, việc chăm sóc vô cùng vất vả. Thế nhưng, bằng sự kiên nhẫn và lòng từ bi, các thầy dần quen với từng việc nhỏ: pha sữa, thay tã, ru ngủ, đưa trẻ đi khám bệnh... Từng bước một, mái chùa trở thành ngôi nhà thực sự của các em.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng ê a học bài vang lên đều đặn. Các em nhỏ được đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa, được chuẩn bị sách vở, đồng phục đầy đủ. Buổi tối, dưới ánh đèn vàng ấm áp, các thầy hướng dẫn từng bài toán, nét chữ. Niềm vui của thầy không phải điều gì lớn lao, mà đơn giản là nhìn thấy các em tiến bộ từng ngày.

Thượng tọa Thích Thanh Lâm cho biết: "Điều trăn trở nhất là làm sao để các cháu không mặc cảm về hoàn cảnh của mình. Chúng tôi cố gắng chăm lo mọi mặt và khi trưởng thành, dù chọn con đường nào, nhà chùa vẫn hỗ trợ để các cháu trở thành người có ích cho xã hội”.

Ngôi nhà của những trẻ em thiếu may mắn

Thầy là cha, người mẹ thứ hai vừa dạy chữ, dạy lễ nghi cho những đứa trẻ nơi đây. Bảo Trang - một bé gái được nuôi dưỡng tại chùa chia sẻ: "Mặc dù cháu mới vào chùa nhưng cảm thấy ở đây vui. Các thầy chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ. Ước mơ của cháu sau này trở thành bác sĩ để có thể giúp đỡ những người bệnh khó khăn, không phụ công các sư thầy".

Em Quang Hải lớn lên từ mái chùa cũng bộc bạch: "Từ nhỏ cháu đã ở trong chùa. Các sư thầy giống như cha, mẹ. Cháu sẽ cố gắng học thật tốt để các thầy vui".

Mỗi cháu bé được nhận nuôi đều có hoàn cảnh riêng. Khi về đây, các cháu được bảo đảm điều kiện sinh hoạt đầy đủ, được học tập, vui chơi và phát triển năng khiếu. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn cả là sự giáo dưỡng về đạo đức. Nhà chùa chú trọng dạy các cháu sống biết ơn, biết yêu thương và sẻ chia. Từ những việc nhỏ như chào hỏi lễ phép, giữ gìn vệ sinh chung, đến giúp đỡ các em nhỏ hơn, tất cả đều góp phần hình thành nhân cách. Các em lớn sau giờ học thường phụ các thầy chăm sóc các em bé, quét dọn sân chùa, chuẩn bị bữa ăn. Chính trong quá trình ấy, tinh thần trách nhiệm và sự tự lập dần được nuôi dưỡng.

Bên gian nhà ngang phía bên trái sân chùa được các thầy bố trí phòng ngủ, phòng học cho các cháu rất sạch sẽ, ngăn nắp. Các cháu học được tính kỷ luật, tự lập và tinh thần tự giác. Trong căn phòng nhỏ, những tấm giấy khen học sinh giỏi được treo trang trọng trên tường. Đó không chỉ là thành tích học tập mà còn là minh chứng cho sự nỗ lực bền bỉ của thầy và trò suốt nhiều năm qua.

 Đối với các em nhỏ, sư thầy ở chùa Bầu trở thành người cha, người mẹ thứ hai.
Đối với các em nhỏ, sư thầy ở chùa Bầu trở thành người cha, người mẹ thứ hai.

Trẻ em ở chùa Bầu được nuôi dạy chu đáo, ngoan và lễ phép. Hơn một thập kỷ lặng lẽ trôi qua, tiếng chuông chùa vẫn đều đặn ngân vang giữa phố thị. Nhưng trong âm thanh ấy, còn có cả nhịp đập của yêu thương và hy vọng. Ở nơi cửa Phật, tình người được chắt chiu qua từng bữa cơm, giấc ngủ và từng trang sách, lời dạy hiền hòa.

Chùa Bầu không chỉ là một công trình văn hóa - tín ngưỡng, mà còn là mái nhà chung của những phận đời kém may mắn. Nơi đây đã và đang viết nên câu chuyện nhân ái đầy cảm động, góp phần làm cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Trong tiếng chuông chùa ngân vang, ta nghe thấy lời nhắc nhở về tình thương, về trách nhiệm của mỗi người đối với cộng đồng. Và chính từ những việc làm giản dị nhưng đầy ý nghĩa ấy, chùa Bầu đã trở thành nơi cứu vớt, chở che cho những mảnh đời bất hạnh, để họ có thể tiếp tục bước đi trên hành trình cuộc sống với niềm tin và hy vọng mới./.