Ghềnh Ráng - nơi có mộ thi sĩ Hàn Mặc Tử trên đồi Thi NhânHàn Mặc Tử (1912-1940), tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ra tại Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình cũ (nay là tỉnh Quảng Trị), nhưng cuộc đời và sự nghiệp thi ca của ông lại gắn bó sâu sắc với Quy Nhơn, tỉnh Bình Định cũ (nay là tỉnh Gia Lai). Chính nơi đây, trong những năm tháng cuối đời ngắn ngủi, ông đã sống, đau đớn, sáng tạo và để lại những vần thơ ám ảnh, kỳ diệu, vượt lên trên ranh giới của sự sống và cái chết.
Vì thế, Ghềnh Ráng - nơi ông yên nghỉ không chỉ là một địa điểm du lịch, mà còn là một “không gian ký ức”, nơi mọi người tìm về để hiểu hơn về một tâm hồn thi sĩ vừa bay bổng vừa bi thương.
Dấu ấn một tài năng lớn của phong trào thơ mới
Trong lịch sử văn học Việt Nam, Hàn Mặc Tử được xem là một hiện tượng đặc biệt. Ông là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới (1932-1945), giai đoạn đánh dấu bước chuyển mạnh mẽ của thi ca Việt Nam từ truyền thống sang hiện đại.
Nếu như Xuân Diệu được gọi là “ông hoàng thơ tình”, Huy Cận là “nhà thơ của nỗi buồn vũ trụ”, thì Hàn Mặc Tử lại mở ra một thế giới thi ca rất riêng, nơi cái đẹp, cái đau, cái siêu thực và cái thiêng hòa quyện vào nhau. Thơ ông không chỉ là cảm xúc, mà còn là những trải nghiệm nội tâm sâu sắc, nhiều khi mang tính “xuất thần”.
Những tập thơ như Đau thương, Xuân như ý, Thượng thanh khí… đã đưa Hàn Mặc Tử trở thành một trong những nhà thơ có phong cách độc đáo nhất. Ông không chỉ làm mới ngôn ngữ thơ, mà còn mở rộng biên độ biểu đạt của thi ca, đưa thơ Việt chạm đến những tầng sâu của tâm linh và ý thức con người.
Nhà thơ Chế Lan Viên từng nhận xét: “Trước không có ai, sau không có ai, Hàn Mặc Tử như một ngôi sao chổi xẹt qua bầu trời Việt Nam với cái đuôi chói lòa rực rỡ của mình”.
Trong số những tác phẩm nổi tiếng của Hàn Mặc Tử, bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” được xem là một trong những thi phẩm đẹp nhất, tiêu biểu cho phong cách thơ ông:
“Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?”
Đoạn thơ ngắn nhưng chứa đựng một thế giới cảm xúc sâu sắc. Hình ảnh “gió theo lối gió, mây đường mây” gợi lên sự chia lìa, cách biệt, một trạng thái cô đơn, lạc lõng của thi sĩ trước cuộc đời. Dòng nước “buồn thiu” không chỉ là cảnh vật, mà còn là tâm trạng, là nỗi buồn lan tỏa…
Đặc biệt, hình ảnh “sông trăng” và câu hỏi “Có chở trăng về kịp tối nay?” mang đậm chất siêu thực, thể hiện khát vọng được giao cảm, được cứu rỗi trong một thế giới mà thi sĩ đang dần xa rời. “Trăng” ở đây không chỉ là thiên nhiên, mà còn là biểu tượng của cái đẹp, của hy vọng, của sự sống.
Đoạn thơ cho thấy rõ nét tài năng của Hàn Mặc Tử trong việc kết hợp giữa hiện thực và mộng tưởng, giữa cái hữu hình và vô hình, tạo nên một không gian nghệ thuật vừa cụ thể vừa huyền ảo.
Hành trình đến với Ghềnh Ráng hiểu thêm một cuộc đời thi sĩ
Để hiểu trọn vẹn về Hàn Mặc Tử, chỉ đến mộ ông trên đồi Thi Nhân là chưa đủ. Hành trình ấy cần được nối dài đến Trại phong Quy Hòa, nơi ông từng điều trị trong những ngày cuối đời.
Trong không gian tĩnh lặng của Quy Hòa, căn phòng nhỏ nơi ông từng sống vẫn còn lưu giữ nhiều hình ảnh, tư liệu về thi sĩ. Nơi đây, người ta không chỉ thấy một nhà thơ, mà còn thấy một con người với nỗi đau thể xác và khát vọng sống mãnh liệt.
Mộ phần hiện nay của Hàn Mặc Tử trên đồi Thi Nhân được xây dựng giản dị, mang dấu ấn Công giáo - tôn giáo ông theo. Con đường lên mộ là những bậc đá với hai hàng cau xanh, gợi cảm giác thanh tịnh. Đứng từ đây, nhìn ra biển Quy Nhơn xanh thẳm, người ta dễ dàng cảm nhận được sự hòa quyện giữa thiên nhiên và thi ca.
Một góc Bãi đá đẹp ôm dọc bờ biển ở Ghềnh Ráng, tỉnh Bình Định cũ (nay là tỉnh Gia Lai)Gần đó là bãi tắm Hoàng Hậu (bãi Trứng) với những viên đá tròn nhẵn như trứng chim, một cảnh quan độc đáo góp phần làm nên vẻ đẹp của Ghềnh Ráng.
Đặc biệt, vườn thơ Hàn Mặc Tử của nghệ nhân Dzũ Kha, người hơn 40 năm gắn bó với nơi này là một điểm nhấn văn hóa. Những bài thơ được chép bằng bút lửa, những câu chuyện về thi sĩ được kể lại bằng tất cả sự trân trọng, đã góp phần giữ “lửa thơ Hàn” luôn cháy.
Giá trị và ý nghĩa của Ghềnh Ráng - không gian di sản cần được gìn giữ
Ngày nay, Ghềnh Ráng không chỉ là điểm đến du lịch, mà còn là một không gian di sản văn hóa đặc biệt. Nơi đây hội tụ nhiều giá trị: cảnh quan thiên nhiên, giá trị lịch sử, văn học và giá trị tâm linh. Việc bảo tồn và phát huy giá trị của Ghềnh Ráng vì thế không chỉ là bảo vệ một danh thắng, mà còn là gìn giữ ký ức văn hóa của dân tộc. Cần có những giải pháp đồng bộ để kết nối các điểm di tích, như: mộ Hàn Mặc Tử, Trại phong Quy Hòa, vườn thơ… thành một tuyến du lịch văn hóa khép kín, giúp du khách hiểu sâu hơn về cuộc đời và sự nghiệp của thi sĩ Hàn Mặc Tử.
Nhà thơ Đỗ Anh Vũ, Ban Văn học nghệ thuật, Đài Tiếng nói Việt Nam chia sẻ: “Hàn Mặc Tử không chỉ là một nhà thơ lớn mà còn là biểu tượng của sức sáng tạo vượt lên nghịch cảnh. Ghềnh Ráng - nơi ông yên nghỉ cần được nhìn nhận như một không gian di sản văn học sống, nơi không chỉ để tham quan mà còn để cảm nhận, suy ngẫm và giáo dục…”.
Thực tế, mỗi năm có hàng trăm nghìn lượt du khách đến Ghềnh Ráng. Tuy nhiên, việc khai thác du lịch cần gắn với bảo tồn, tránh thương mại hóa làm mất đi không gian tĩnh lặng vốn có. Một “ngôi sao” còn mãi trong ký ức văn chương.
Gần 90 năm kể từ ngày Hàn Mặc Tử rời cõi tạm, thơ ông vẫn sống, vẫn được đọc, được ngâm, được cảm nhận bằng nhiều thế hệ. Ghềnh Ráng - nơi ông yên nghỉ vì thế không chỉ là điểm đến, mà còn là nơi lưu giữ một phần hồn cốt của văn chương Việt. Chiều Ghềnh Ráng, khi nắng dần tắt trên những ghềnh đá, biển lặng sóng và gió nhẹ thổi qua hàng cau, người ta có thể cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của thi sĩ không phải trong hình hài, mà trong từng câu thơ, từng làn gió, từng khoảng lặng.
Và có lẽ, như lời dự báo của nhà nghiên cứu phê bình văn học Trần Thanh Mại, Hàn Mặc Tử đã “phục sinh” không phải trong thể xác, mà trong ký ức, trong tình yêu của những người yêu thơ, để trở thành một phần không thể thiếu của bầu trời thi ca Việt Nam./.